MÀY GHÉT TAO Ở ĐIỂM NÀO

     
Yêu thương giỏi ghét bỏ, nhiều lúc chẳng cần được có lý do. Tự trong con người mình cũng hoàn toàn có thể toát ra cái khí hóa học làm cho những người khác không ưa được.

Bạn đang xem: Mày ghét tao ở điểm nào

Bạn sẽ xem: mày ghét tao ngơi nghỉ điểm nào

Cái lý luận này là của một cậu bạn – bạn vẫn chơi tốt nhất có thể với tôi thời đại học. Mãi mang lại lúc gần xuất sắc nghiệp, cậu mới thẳng thắn bảo, từ bỏ lần đầu gặp gỡ nhau, cậu vẫn thấy ghét tôi, đến tận hiện nay gần giỏi nghiệp, cậu vẫn còn đấy thấy ghét.

Ban đầu nghe mẫu lý luận trời ơi khu đất hỡi đó, tôi nhăn nhó đau đớn vì không hiểu biết ra được. Mãi về sau, tôi new dần thấm thía. Làm bạn với nhau lâu dài, vốn không phải hợp nhau ở hầu hết điểm, nhưng mà là dù là ghét tụi nó khuôn khổ nào, vẫn chấp nhận được nhau. Thế cho nên trong tình bạn, và thậm chí cả tình yêu, thương và ghét là nhị phạm trù đôi lúc rất nhập nhằng.

Chuyện là, một ngày vào ngày cuối tuần của tháng sáu cách đó 5 năm, tôi ngồi loay hoay cùng với mớ tư liệu ở quán coffe quen thuộc. Điện thoại chợt hiện lên cuộc call đến cùng với số đồ vật lạ hoắc lạ huơ. Tôi lạnh lùng bấm trả lời, đầu dây bên đó vang lên chất giọng rất gần gũi mà đang lâu rồi tôi cứ tưởng mình sẽ không khi nào được nghe lại.

“Mày hả? Đang ở chỗ nào đó? Trưa nay tất cả đi ăn kèm tụi tao không?”

Suýt chút nữa thì tôi tiến công rơi năng lượng điện thoại.

“À, ừa, tao không chắc hẳn nữa, tao sẽ bị quá trình dí quá bắt buộc phải ngồi làm cho xong.”

“Rồi mày không ăn trưa à?”

“Ờ ờ…để tao coi tình trạng sao đã rồi báo mi vậy.”

Cuộc đối thoại ngắn gọn. Tôi chuyển tay véo má bản thân để chắc hẳn rằng đó không hẳn là một trong những giấc mơ cũ kĩ. Niềm mơ ước từ phần lớn ngày loại đầu con trẻ còn nóng nảy, chẳng thể hiểu được mẩu truyện nhân duyên.

Tôi và Ve chơi thân cùng nhau từ những năm đầu đại học. Cái kiểu những đứa trẻ gồm chung sở thích, chẳng xấu hổ chửi lên đầu lên cổ nhau, mà vẫn ở bên cạnh nhau đa số lúc đầy đủ nơi, gần như hoàn cảnh quan trọng hay thậm chí chẳng bắt buộc gì chúng cũng vác phương diện tới để cho đời bạn thêm chút nhan sắc màu.


*

Minh Phuong

Trong đám tụi tôi có 10 đứa, 5 trai, 5 gái mà lại chẳng gồm đứa như thế nào yêu nổi đứa nào. Năm đầu tiên cả đám gặp gỡ nhau, chúng tôi vẫn còn là một cái đám lơ ngơ, nhiều đứa từ bên dưới quê bắt đầu lên, mấy đứa sót lại sống ở dùng Gòn, cả đám chạm chán nhau ở loại làng đh dưới Thủ Đức.

Đám tất cả quê ngơi nghỉ xa thì thuê nhà trọ ngay gần quanh trường, hoặc sống trong khu ký kết túc xá dưới Thủ Đức. Đám con nhà thành thị, thì cứ tờ mờ sáng, thời điểm trời còn chưa hửng nắng, kê chưa bi hùng gáy, sương còn giăng kín đáo lối, đã bắt buộc mắt nhắm đôi mắt mở rậm rạp nhau trên chiếc xe buýt số “S09” để kịp lên ngôi trường dự lớp 7 giờ đồng hồ sáng.

Cho đến hiện thời tôi vẫn không hiểu biết tại sao chúng tôi phải tới trường sớm như vậy, ví dụ là đứa nào thì cũng ngồi vào giảng con đường mà chiếc đầu vẫn còn đó đắp chăn sống nhà. Não không hề đầy đủ tỉnh táo để tiêu thụ được bất kể tinh hoa gì nổi thời gian đó.

Cả đám công ty chúng tôi lăn lê bò lết hai năm liền sinh hoạt Thủ Đức, ngày học tập từ 7 tiếng sáng mang đến 5 giờ chiều. Giữa trưa chúng tôi thường xuyên ra tải cơm sinh viên, một hộp 10 nghìn nạp năng lượng bao no. Bữa làm sao không ăn cơm sv thì đi nạp năng lượng sang ở tiệm mì xào bò, ốp-la bò trứng các kiểu, giá tận trăng tròn nghìn. Thời đó thủ thỉ ăn mẫu gì lên đến 20 nghìn là thuộc sản phẩm “sang chảnh” lắm rồi, làm những gì có chuyện ra download ly trà sữa tốt uống Starbucks sát cả trăm nghìn như bây giờ.


*

Minh Phuong

Hai năm đầu đại cương, tôi còn ráng triệu tập học hành, cơ mà học hoài nhưng cũng thiếu hiểu biết nhiều là mình vận dụng vào được loại gì, nên càng học tập tôi càng hoang mang tột độ với mớ kiến thức và kỹ năng nạp nay mai quên ngay.

Xem thêm: Thủy Phân Metyl Axetat Trong Môi Trường Axit Thu Được 2 Sản Phẩm

Tôi chưa khi nào nghĩ số đông cơn tuột dốc lại thoải mái đến như vậy. Tôi thấy nuốm giới của bản thân mình rộng ra hơn một ít vì không còn những số lượng giới hạn hay những chuẩn chỉnh mực. Thấy sự trường đoản cú do của chính mình mở ra thêm một nấc, và thấy đôi cánh của bản thân cũng chính vì như thế mà khủng theo. Trong số những năm tháng xốc nổi đó, đám shop chúng tôi vẫn kề vai sát cánh bên nhau, tất cả phúc cùng hưởng, có họa tự chịu.

Hai năm sau cùng của đại học, bè cánh tụi tôi chuyên môn “bùng tiết”. Tới độ, đưa dụ một ngày đẹp mắt trời nào đó, cả đám đưa ra quyết định chường mặt tới lớp, là thể nào những thành phần sót lại của lớp cũng ồ lên: “Tụi mày cơ mà cũng tới trường nữa hả?”


*

Chúng tôi núm vì xuất hiện trong giảng đường, chú ý mấy đứa sót lại nằm ngủ tung ke đầy bàn, thì lôi nhau ra cà phê, hay ra khu dã ngoại công viên Hàn Thuyên gần nhà thời thánh Đức Bà ngồi đấu láo, bàn chuyện thời sự, tập tành hát hò. Rồi cả đám đua nhau đi kiếm việc làm cho thêm, đi hát quán cà phê kiếm tiền. Mỗi đứa tự ngồi nhà phát âm sách, tự học chứ hiếm lúc nào có mặt trên trường.

Thậm chí, tất cả hẳn một số trong những thầy cô trong trường còn không nghĩ là lũ công ty chúng tôi có thể giỏi nghiệp đường hoàng. Vậy nhưng mà vẫn tốt nghiệp, vẫn đi làm việc công ty, vẫn đi năm châu tứ bể, khổng gồm đứa nào biến hóa thành phần xấu của làng hội (thiệt may mắn).

Lúc kia trong đám, tôi chơi rất thân cùng với Ve. Đi học, đi hát, đi tập nhảy, đi ăn, đi toa-lét cũng đi chung. Ve thích greed color lá, yêu cầu cái đồ vật gì của chính nó cũng buộc phải có greed color lá. Nó còn hay song song dép lào lẹt xẹt đế mòn dẹt mà chưa chịu thay, lại giỏi thích cài đặt băng đô bên trên đầu, cứ áo màu gì là băng đô color đó.

Cái ngày tôi chia tay mối tình đầu nghiệt bổ trong đau buồn lẫn nước mắt và…cái nào đấy ghê gớm lắm (ở lứa tuổi 20, bạn ta sẽ chỉ thấy gần như thứ quá lên cấp trăm lần thực tế). Tôi chạy loạn lên giữa sử dụng Gòn, đâm sầm vào xe bạn lạ, mơ hồ thấy mình ko thở được.


*

Minh Phuong

Trong khoảnh khắc rối rắm đó, tôi nhắn mang lại Ve cái tin gọn gàng lỏn. Vậy cơ mà Ve sẽ chạy đến ngay, nhằm ngồi với tôi trên cái ghế đá giữa khu dã ngoại công viên Hàn Thuyên. Trời bất chợt đổ trận mưa rào, ve lôi cái áo tơi xếp gọn gàng trong bố lô, rồi cả nhị trùm thông thường một chiếc. Ve chẳng nói năng gì nhiều, chỉ ngồi im lặng kế mặt tôi, nghe mưa dội xối xả từ trên trời. Vậy cơ mà rồi phần nhiều thứ cũng qua, lòng cũng dịu dàng trở lại.

Tôi quá qua giai đoạn trở ngại đó của cuộc đời mình, nhờ vào có những người dân bạn, và tất cả Ve. Ấy vậy mà, một ngày nọ của chuỗi ngày tôi 22 tuổi, Ve quyết định rời xa tôi, từ vứt tình bạn, cắt đứt hầu hết mối quan lại hệ. Nguyên nhân là gì, mãi tôi cần yếu biết được, vì chưng cô lắc đầu trả lời. Chỉ gọn gàng buông thỏng một câu: “Tao ghét mày!”

Tôi cứ như thấy mình quay trở về là con nhỏ xíu năm 20 tuổi, vừa bị người bạn trai hất tay thân phố. đơn lẻ và đầu sệt quánh gần như câu hỏi, mang đến nghẹt thở. Không thể hiểu được mình đã làm cái gi nông nỗi để người bạn bè thiết của chính bản thân mình quyết định rời xa.

Lại một đợt nữa, tôi đương đầu với khoảng thời hạn khó khăn vào đời. Anh em không thực sự tất cả tiếng nói chung. Gia đình và sự kì vọng tạo ra thành áp lực, công việc của đứa new ra trường chẳng đâu vào đâu vào đâu. Tình yêu không giống như mong đợi. Nuốm là, tôi dìm ra, mình cần thực sự mập lên.


*

Minh Phuong

3 năm sau, Ve quay trở lại. Tôi vẫn mến cô nhiều như thể 3 năm vừa rồi chỉ là một cái chớp mắt, cảm thấy không được để tôi vơi đi tình các bạn mà tôi bao gồm với Ve. Công ty chúng tôi lại trở lại giống như các ngày còn 19, 20. Có thay đổi chăng là ở dấn thức với sự to lên của mỗi người. Công ty chúng tôi đã trưởng thành lên không nhiều nhiều, đều phân biệt những vụn vặt con trẻ của mình ngày nào, rồi cũng phai theo năm tháng. Chỉ với cái tình là sống lại mãi.

Mọi lý do xưa cũ, tôi đều làm cho chúng ngủ yên. Rất có thể tôi đã làm lỗi, rất có thể tôi đang tổn thương Ve siêu lớn, mà bản thân mình lại quá nông cạn để dấn ra.

Tôi còn lưu giữ một người chúng ta từng nói rằng, để duy trì được một côn trùng quan hệ lâu bền hơn thì “tha thứ với lãng quên” là yếu ớt tố tối quan trọng. Vào loại thời khắc ra quyết định sẽ tha thứ cùng lãng quên, người ta mới biết được mình tất cả tình cảm tín đồ mắc lỗi tuyệt không. Vày chỉ gồm thương yêu, bạn ta mới dũng mãnh mà quên đi tội vạ cũ cùng thứ tha cho gần như sai phạm nhưng mà bên sót lại cố tình hoặc vô ý mắc phải.

Xem thêm: Bài Tập Ankan Violet - Tổng Hợp Ankan Anken Ankin Aren Hay Nhất

Chân thành rồi đã bù đắp chân thành. Duyên lành rồi sẽ về bên cạnh ta. Tôi xếp tài liệu và bắt máy gọi cho Ve.