Viết bài tập làm văn số 1 văn tự sự và miêu tả làm ở nhà đề 1

     

Phần phía dẫn rèn luyện dưới đây để giúp các em củng gắng lại năng lực làm bài xích văn từ sự với miêu tả, biết phương pháp giải một số trong những đề văn cụ thể trong nội dung bài viết số 1 trải qua các lưu ý chi tiết.

Bạn đang xem: Viết bài tập làm văn số 1 văn tự sự và miêu tả làm ở nhà đề 1


1. Bắt tắt nội dung bài học

1.1. Văn tự sự

1.2. Văn miêu tả

2. Biên soạn bàiViết bài xích tập làm cho văn tiên phong hàng đầu - Văn trường đoản cú sự với miêu tả

3. Hỏi đáp về bàiViết bài tập làm văn tiên phong hàng đầu - Văn từ bỏ sự và miêu tả


Bố cụcMở bàiGiới thiệu bình thường về nhân vật cùng sự việc.Thân bàiKể cốt truyện sự việc.Khi nói chuyện, rõ ràng kể các sự việc tiếp tục nhau theo sản phẩm công nghệ tự tự nhiên, câu hỏi gì xảy ra trước nói trước, vấn đề gì xẩy ra sau nói sau, cho tới hết.Nhưng nhằm gây chăm chú bất ngờ, hoặc để biểu thị tình cảm nhân vật, ta hoàn toàn có thể đem kết quả, vụ việc hiện tại kể ra trước, tiếp đến mới dùng cách kể bổ sung cập nhật hoặc để nhân vật dụng nhớ lại và kể tiếp những sự vấn đề đó xảy ra trước đó.Kết bàiKể kết cục sự việc.Nêucảm nghĩ về về truyện.
Bố cục bài văn tả cảnhMở bàiGiới thiệu cảnh được tả.Thân bàiTập trung tả cảnh vật cụ thể theo một đồ vật tự tốt nhất định, hoàn toàn có thể ở một vài trường thích hợp sauTừ bao gồm đến ví dụ (hoặc ngược lại)Không gian tự trong tới ngoài. (hoặc ngược lại)Không gian từ bên trên xuống dưới. (hoặc ngược lại)Kết bàiPhát biểu cảm nhận về cảnh đồ dùng đó.Bố cục bài xích văn tả ngườiMở bàiGiới thiệu bạn được tả (chú ý đến mối quan hệ của bạn viết cùng với nhân đồ gia dụng được tả, tên, nam nữ và tuyệt vời chung về fan đó)Thân bàiMiêu tả tổng quan hình dáng, tuổi tác, nghề nghiệp..Miêu tả đưa ra tiết: nước ngoài hình, cử chỉ, hành động, lời nói… (chú ý tả tín đồ trong quá trình cần quan lại sát tinh tế vào những động tác của từng bộ: khuôn mặt nỗ lực đổi, tâm lý cảm xúc, ánh mắt…).Thông qua tả để khơi gợi tính cách nhân vật: Qua tả các cụ thể người đọc rất có thể cảm nhận được tính cách của đối tượng và cách biểu hiện của người mô tả đối với đối tượng người sử dụng đó.Kết bàiNhận xét hoặc nêu cảm giác của bạn viết về tín đồ được miêu tả.

2. Soạn bàiViết bài xích tập có tác dụng văn hàng đầu - Văn từ bỏ sự với miêu tả


Đề 1

Kể cho bố mẹ nghe một chuyện lí thú (hoặc cảm động, hoặc ai oán cười,...) cơ mà em gặp ở trường.

Gợi ý có tác dụng bài

1. Mở bài

Thời gian nói chuyện cho cha mẹ nghe (sau bữa cơm tối, trước lúc đi ngủ hoặc lúc đã ngồi coi ti vi).Giới thiệu truyện mình vẫn kể (truyện biểu cảm, truyện mỉm cười hay cảm động).

2. Thân bài

Đưa ra thời gian, địa điểm đúng đắn câu chuyện em sắp đến kể (bao giờ, ở đâu).Những nhân đồ dùng trong mẩu chuyện là ai? Em xuất hiện trong đấy không giỏi chỉ tận mắt chứng kiến và nhắc lại?Diễn biến đổi của câu chuyện.Trong truyện có những tình máu cảm động, vui, buồn hoặc gây cười hay không?Kết thúc mẩu chuyện em rút ra bài học kinh nghiệm gì? Em có quan tâm đến gì về mẩu chuyện đó không?Ghi lại thái độ của bố mẹ? phụ huynh có lời khuyên gì tốt không?

3. Kết bài

Không khí gia đình sau lúc nghe câu chuyện em kể.Nêu cảm giác và lưu ý đến của phiên bản thân.

Bài viết tham khảo

vào trong 1 thứ hai đầu tuần, tiết đầu tiên của lớp em là huyết Văn. Cả lớp em ai cũng mong là cô Hoàng đã vẫn dạy chúng em sinh sống môn học này. Dẫu vậy một thầy giáo rất lạ bước vào lớp. Cả lớp em sững sờ quan sát cô và bao gồm một chúng ta ở phía cuối lớp hỏi: "Cô ơi! thầy giáo của bọn chúng em đâu rồi ạ?" Cô trả lời: "Cô của em đã gửi trường dạy rồi! Cô ấy sẽ không dạy trường này nữa! Từ bây giờ cô sẽ là giáo viên phụ trách môn Văn của những em". Lúc đó, cả lớp hết sức buồn! khi về nhà, em chạy tức thì vào phòng kể cho bà mẹ nghe.

Tiết học tập hôm đó, đùng một cái lại bi tráng bã, không sôi sục như lúc trước. Hết tiết học, có các bạn trong lớp khóc vì lừng khừng cô dạy dỗ ở đâu, có tác dụng gì, có vui vẻ như tại đây không? vô cùng nhiều câu hỏi đặt ra. Tuy vậy sẽ không tồn tại câu trả lời!

Cô Hoàng là một người nhỏ dại nhắn, tóc dài, suông mượt và khôn xiết đẹp! Cô mặt áo dài cực kỳ xinh. Mắt của cô hiền từ như bà tiên. Tôi hồi tưởng và kể cho người mẹ nghe:

- bé nhớ phần đa nhớ dịp cô giảng, giọng cô thật nóng áp, dịu dàng, làm cho các bài học rất giản đơn đi vào lòng người khác. Lúc học xong, cô lại kể hầu như chuyện cổ tích, hài, tốt là chuyện của cô! Nhưng giờ đây sẽ không thể nghe được giọng nói êm ấm của thuở đầu nữa! cho dù cô giáo bây chừ giảng rất thú vị nhưng bắt buộc làm bé quên được cô! bé yêu cô lắm! Cô không tạo cho chúng nhỏ run sơ mọi khi làm bài kiểm tra! Cô lại tuyên dương, tán dương những chúng ta có thành tựu học tập tốt! Cô như một fan bạn mỗi khi trò chuyện cùng con, lại như 1 người chị em khi con buồn! Cô đối xử với các cô giáo cũng tương tự học trò siêu tốt, thân cận và cũng được rất những phụ huynh quí mến.

- con còn nhớ vào trong ngày sinh nhật của cô, chúng bé góp tiền lại thiết lập một dòng bánh sinh nhật nho nhỏ, chỉ mong sao cô vui. Chúng nhỏ còn viết lên bảng mọi câu chúc mừng, vẽ các cái bánh kem, hoa, lá, có chúng ta còn vẽ chân dung của cô ý lên bảng nữa mà lại vẽ xấu lắm! lúc biết cô chuẩn bị lên lớp, chúng bé ra đón cô cùng bịt đôi mắt cô lại! khi cô bước vào lớp, phòng học tối lắm, và rất nhiều cây pháo nho bé dại được thắp lên, chúng con hát Chúc mừng sinh nhật cô! Cảnh khi đó thật đẹp, lung linh! thời gian đó cô khôn cùng cảm cồn và... Cô đang khóc....những giọt nước mắt hạnh phúc! Cô trò ta còn chụp ảnh và thoa bánh kem vào khía cạnh nữa! cơ hội đó thiệt vui nhưng hiện thời sẽ không còn cơ hội nữa!

- vào trong ngày khai giảng năm học, chúng nhỏ rất buồn, không một ai nở nụ cười nào. Nhưng khi đó chúng bé thấy được một nhẵn người rất gần gũi - tín đồ mà bọn chúng con thường thấy khi giảng bài, trò chuyện chính là cô - gia sư dạy Văn! Bấy giờ không còn những giọt nước mắt buồn nữa nắm vào sẽ là những niềm vui hạnh phúc lúc cô trở lại! Chúng nhỏ ùa ra, ôm cô, gần như giọt nước mắt niềm hạnh phúc rơi xuống! xúc cảm thật bất ngờ và hạnh phúc, một cảm xúc mà không có lời văn nào diễn tả được!

- dịp trước, chúng nhỏ cứ ngỡ sẽ không nghe được giọng nói êm ấm của ngày xưa. Cùng lúc ấy, chúng bé lại nghe được các giọng nói đó, những thắc mắc như "Con tất cả khỏe không? bé học cầm cố nào? tất cả quen cùng với cô giáo new không?....." không chỉ chúng con, mà những anh chị em lớp to - những người dân mà gặp mặt cô dài lâu chúng con, cũng ra đón cô với cũng khóc! Chúng con còn định nâng cô lên dẫu vậy cô ko chịu! Sau khi chạm mặt tụi con, cô vào trong và gặp mặt những thầy cô cũ! Thầy cô ở trường cũng khá bất ngờ!

- Nguyên ngày khai giảng, đùng một phát lại có cảm giác vui vẻ quái gở mà cô Hoàng với đến! lúc hết lịch trình chúng bé lại ra ôm cô! Có chúng ta còn xách cặp góp cô! Cô chủ nhiệm lớp bé còn rước máy ra chụp tụi bé và cô! Khi nói chuyện với cô thỳ bắt đầu biết cô bị điều bước vào trường đường nguyễn trãi - một ngôi trường thuộc các loại khá giỏi! chắc hẳn ngày hôm sẽ là ngày niềm hạnh phúc nhất của bọn chúng con! Cô còn hứa hẹn là ngày 20/11 cô đã về trường để thăm tụi con! Chúng bé rất mừng lúc cô nói như thế!

- nhưng lại cuộc vui nào cũng đều có khi tàn, chúng bé ôm cô như chưa lúc nào ôm - không thích buông tay ra! sợ hãi cô đi rồi sẽ không trở lại nữa! và lúc ấy, fan khóc là cô, hầu hết giọt nước mắt yêu thương, không muốn rời xa chúng con! Giot nước mắt thủng thẳng lăn bên trên má cô, nhưng lại con không muốn cô khóc! chúng ta đã cố gắng cười khi cô đi! Và.... Cô đang đi.... Bóng của cô từ trường đoản cú mờ dần và.... Mệnh chung xa trung bình mắt!

lúc kể dứt mẹ em khuyên: "Con đừng bi tráng nữa cùng cũng đừng khóc, ví như cô Hoàng biết con bi ai thì cô bao gồm vui không? Thôi, nín đi con! Cô sẽ quay trở về mà! nhưng mà cô đi, đâu riêng gì là do cô hy vọng đâu! bên trường điều đi mà! Theo chị em biết thì cô con đã dạy trường SD được 17 năm rồi! Đến lúc cô bắt buộc đi thôi! con hãy thông cảm đến cô cùng hãy nỗ lực học tập nha con!" Nghe lời mẹ, em không khóc nữa, nhưng mà hình bóng của cô ấy sẽ in mãi mãi trong tâm địa của em và những bạn!

Đề 2

Kể lại nội dung câu chuyện được ghi vào một bài bác thơ có đặc thù tự sự (như lặt hoặc Đêm nay bác không ngủ) theo gần như ngôi kể khác biệt (ngôi thứ bố hoặc ngôi trang bị nhất).

Gợi ý có tác dụng bài

1. Mở bài

Giới thệu (tưởng tượng) về câu chuyện mà em định kể ("Lượm" tốt "Đêm nay chưng không ngủ").Lưu ý xác định ngôi nhắc ngay từ đầu (đóng vai nhân vật fan chú hoặc nhân đồ anh quân nhân – ngôi thiết bị nhất; vào vai một người đứng ngoài mẩu truyện để nói lại – ngôi trang bị ba).

2. Thân bài

a. đề cập lần lượt những chi tiết, những sự kiện diễn ra trong câu chuyện

Ví dụ: với chuyện "Lượm" của TTó Hữu, ta theo thứ tự kể:Chi tiết người chú gặp Lượm.Ấn tượng của bạn chú về hình dáng và tính giải pháp Lượm.Chi tiết nhặt đi chuyển thư.Lượm hi sinh,…

b. Suy xét của người kể và con bạn Lượm hoặc về hồ Chí Minh

3. Kết bài

Tưởng tượng về ngừng của câu chuyện, ví dụ:Sau ngày giải phóng, bạn chú trở lại viếng thăm mộ Lượm.Anh lính tiếp đến được đi làm việc cùng Bác.

Bài viết tham khảo

Bài 1: Ngôi kể thứ ba

Một ngày cuối cùng của năm 1947, bên thơ Tố Hữu tất cả chuyến công tác đến tỉnh thừa Thiên – Huế. Hôm ấy mang đến đồn mang Cá, ông thấy không khí kungfu của chiến sĩ rất sôi nổi nên khôn cùng vui mừng. Sau khi report tình hình của đồn, các bằng hữu chỉ huy đồn mới nhà thơ đi tham quan tình hình xung quanh. Thiên nhiên ông thấy được chú nhỏ nhắn khoảng rộng 10 tuổi trông rất lanh lẹ và linh động đang coi xét đông đảo bao thư trong túi xắc. Bên thơ chú ý chú bé nhỏ rất chuyên chú.

Cậu nhỏ nhắn có dáng vẻ người nhỏ nhắn dẫu vậy rất cấp tốc nhẹn, đôi bàn chân cứ thoăn thoắt chạy đi chạy lại thăm nom nhưng bạn xung xung quanh điều gì đó. Bên hông chú chiếc xắc nhỏ xinh cứ rung lắc đập tung tẩy. Đôi đôi mắt cậu mở to, trong sáng, hồn nhiên, rất hợp với chiếc nón ca nô xinh đẹp đội lệch bên trên đầu. Đồng chí Tố Hữu hỏi một đồng chí đi cùng thì được trả lời:

- báo cáo đồng chí, đó là em Lượm, liên lạc viên xuất sắc tốt nhất của đồn hiện nay. Có lẽ em sẽ hỏi để mang thư cho đầy đủ người.

Nhà thơ Tố Hữu náo nức lại ngay gần chú bé nhỏ Lượm hỏi chuyện:

- nuốm cháu mấy tuổi rồi?

- Dạ, con cháu 11 tuổi ạ!

- Đi liên lạc con cháu thấy rứa nào?

- Dạ, vui lắm chú ạ! đông đảo người ai ai cũng vui vẻ, hăng hái. Ở đồn có Cá cháu còn ham mê hơn ở nhà nữa cơ.

- ví như thành Huế người nào cũng như cháu thì quân Pháp sẽ chiến bại trong một ngày không xa.

Nhà thơ còn chưa kịp hỏi chuyện thêm thì nhặt đã cất tiếng xin chào để tiếp tục đi làm việc nhiệm vụ.

Bẵng đi một vài tháng, một hôm đơn vị thơ Tố Hữu đang thao tác ở phòng ban thì bao gồm một đồng minh trong ban chỉ huy đồn có Cá xin được vào báo cáo. Sau khoản thời gian làm kết thúc việc, nhân được gặp người quen, Tố Hữu và bằng hữu ở đồn sở hữu Cá hàn ôn trò chuyện. Nghe hỏi mang lại tình hình đồng đội trong đồn, đồng minh ở đồn mang Cá đột nhiên trầm xuống, bùi ngùi nói:

- Anh có nhớ chú bé Lượm liên hệ không? Cháu bé bỏng mà anh hết sức thích ấy … cháu đã mất mát rồi!

Tố Hữu sững người.

- Hôm ấy, như phần đa ngày, Lượm thừa nhận công văn của đồn để chuyển mang đến vùng nước ngoài ô. Em tức tốc đi ngay. Không ngờ trên phố đi, em gặp gỡ ngay một ổ phục kích của quân địch. Em vội lánh chạy cơ mà không kịp, giặc đã bắn theo tới tấp. Nhặt hi sinh! Khi shop chúng tôi nhận được tin rồi cùng dân làng mạc chạy ra thì thấy fan em vẫn lạnh, chỉ riêng rẽ làn môi là vẫn còn đấy mỉm cười. Một tay chú giữ cái ca nô, tay kia thế chặt bông lúa sữa. Từ thời điểm cách đó không xa, bên dưới lòng mương, những mảnh vụn của tờ năng lượng điện khẩn đã chín nhừ vụn, ướt sũng.

Đồng chí ấy vừa kể ngừng thì òa khóc. Bên thơ Tố Hữu cũng nghẹn lời.

Sau ngày hôm ấy, bài bác thơ “Lượm” ra đời và lập cập lan truyền thoáng rộng trong những đội thiếu thốn niên nhi đồng. Bài bác thơ như nhắc nhở chúng ta phải sống thế nào cho xứng đáng với những anh hùng thiếu niên. Các anh ấy tuy nhỏ tuổi nhưng là mọi con người dũng cảm, dám hi sinh mình mang lại tổ quốc. Với nếu không tồn tại chiến tranh thì các anh những chị cũng hạnh phúc như bọn họ bây giờ.

Bài 2: Ngôi nhắc thứ nhất

Đó là các ngày sinh hoạt Huế bắt đầu cuộc loạn lạc chống thực dân Pháp xâm lược, năm 1947. Tôi bây giờ ở hà nội thủ đô nhận lệnh cần thiết về Huế. Trên tuyến đường đi, tôi tình cờ gặp một chú bé xíu giao liên thương hiệu Lượm, ở mặt hàng Bè. Lượm là 1 chú nhỏ bé có dáng người bé dại nhắn mà cấp tốc nhẹn. Chú đeo một chiếc túi xinh xinh bên mình. Chú có một đôi bàn chân thoăn thoắt và mẫu đầu nghênh nghênh. Vẻ hồn nhiên và sung sướng ấy càng được tôn thêm bởi vì chiếc ca lô đội lệch, cùng mồm luôn huýt sáo như chú chim chích nhảy trên tuyến đường vàng.

Xem thêm: Cách Đổi Đơn Vị Đo Diện Tích Và Cách Quy Đổi Chuẩn Nhất, Bảng Đơn Vị Đo Diện Tích

trong số những ngày loạn lạc toàn dân, chú bé bỏng liên lạc như làm tăng lên niềm tin trong tâm người lính chúng tôi. Tranh thủ phút rảnh rỗi, tôi lại sát hỏi han, truyện trò với chú. Chú vừa cười vừa nói cùng với tôi:

"Cháu đi liên lạc

Vui lắm chú à

Ở đồn mang Cá

Thích hơn ở nhà"

Tôi thiệt sự xúc động trước sự vô tư và hồn nhiên của chú ý bé. Con cháu cười mà lại hai mí híp cả lại, má đỏ nâu như trái bồ quân chín tới... Chiến tranh còn dài, công ty chúng tôi chia tay nhau, mỗi cá nhân đều quyết chổ chính giữa làm tròn mệnh lệnh của mình. Tôi lưu luyến nhình theo bóng nhặt xa dần nhưng lòng âm thầm mong gặp gỡ lại cháu trong ngày khải hoàn ca chiến thắng.

Nhưng cuộc chiến tranh vẫn chứa được nhiều tàn nhẫn. Vào trong 1 ngày tháng sáu, bao gồm giao liên mang tin đến, tôi bàng hoàng được tin Lượm vẫn hi sinh! mắt tôi nhoà theo lời kể của bạn liên lạc: "Lượm hi sinh khi đang làm nhiệm vụ. Con cháu bị một viên đạn địch phun tỉa. Nhìn con cháu nằm bên trên lúa, tay còn núm chặt bông, lá thư đề "Thượng khẩn" còn phía trong cái xắc... Mọi bạn không cố kỉnh được nước mắt..."

Cổ họng tôi nghẹn lại, hình ảnh yêu thương ngày như thế nào của cháu hiện lên rõ mồn một:

"Chú nhỏ xíu loắt choắt

Cái xắc xinh xinh

Cái chân thoăn thoắt

Cái đầu nghênh nghênh

Ca nô đội lệch

Mồm huýt sáo vang

Như nhỏ chim chích

Nhảy trên tuyến đường vàng"

Tôi lag mình tỉnh giấc, nước mắt còn đẫm trên mi.

Giấc mơ trôi qua mà lòng tôi mãi còn bồi hồi xúc động. Sương lửa cuộc chiến tranh đã tắt hẳn lâu rồi. Lớp trên shop chúng tôi đang sống gần như ngày tháng thanh thản và nói theo một cách khác là đầy đủ, sung túc. Toàn bộ là do cha mẹ đã không quản công phu chăm chút, nhưng bắt buộc không kể tới sự mất mát to lớn của rất nhiều người anh hùng, trong đó có lượm - chú giao liên trái cảm!

Hãy ngủ lặng Lượm ơi! công ty chúng tôi xin hẹn sẽ cố gắng học thật giỏi để giữ lại và xây dựng tổ quốc này. Trong số những ngày mon thanh bình, trang viết của tôi nuốm nén hương thơm, xin được tri ân đa số người hero vị quốc vong thân...

Đề 3

Miêu tả một cảnh đẹp mà em đã chạm mặt trong mấy tháng nghỉ ngơi hè (có thể là cảnh sắc nơi em ngủ mát, hoặc cánh đồng hay rừng núi quê em).

Gợi ý làm bài

1. Mở bài

Giới thiệu về cảnh đẹp mà em định tả:Cảnh đẹp chính là cảnh nào, sinh sống đâu?Nếu đó là một trong danh lam chiến hạ cảnh nổi tiềng thì em đang đi vào đó trong mùa nào? giả dụ đó là một cảnh đẹp mắt của quê nhà thì đó có phải là cảnh vượt trội của quê hương em không?

2. Thân bài

a. Nếu chính là danh lam chiến thắng cảnh

Vị trí địa lí của địa danhNơi đó nằm tại đâu, tỉnh nào?Là miền đại dương hay đồi núi, đồng bằng?Có tiện lợi cho việc đi lại không?Cảnh đẹp trên phố đi: cảnh thiên nhiên, con người cũng tương tự sự biến hóa của cảnh vậy.Khung cảnh vạn vật thiên nhiên nơi đó quan sát khái quát, tổng thể:Từ xa sẽ thấy gần như ngôi đơn vị mái đỏ phủ ló dưới đa số tán cây kề trên biển khơi xanh tít tắp/những hòn đảo lô nhô/những ngọn núi xanh hùng vĩ,…Suy nghĩ, tình cảm của em về cảnh đẹp đó: Đây là vùng biển/khu ngủ mát đẹp nhất mà em từng đến, lưu lại trong em những cảm xúc…

b. Nếu đó là cảnh quan của quê hương em

Tả khái quát khung cảnh thiên nhiên.Tả ví dụ cảnh trang bị thiên nhiên: hình dáng, màu sắc, sự thay đổi của cảnh vật thiên nhiên (nếu có)Chẳng hạn: rất nhiều ngọn núi được cây trồng tươi xanh tô màu, (tả hình dáng, bốn thế ngọn núi, tả cây cối, chim chóc,…)/nước biển cả ttrong xanh như màu ngọc bích (sự chuyển đổi của color nước biển trong thời gian ngày theo sự biến hóa của ánh sáng)/đồng lúa rập rờn tươi xanh,(tả hầu hết bông lúa trĩu nặng, lá lúa ngả vàng, tiếng chim tu hú…)Suy nghĩ, tình cảm của em về cảnh quan đó: Đây là vẻ đẹp bình thường của quê nhà mà em lắp bó,…

3. Kết bài

Ý thức trọng trách của bản thân so với việc giữ gìn và phát huy hầu như giá trị của cảnh quan đất nước.

Bài viết tham khảo

Bài 1: Cảnh đẹp quê nhà em

Quê tôi xa lắm, đó là một trong vùng biển miền trung bộ vì vậy chỉ tất cả dịp hè tôi mới được ba mẹ cho trở về viếng thăm quê. Hải dương quê tôi rất đẹp lắm, có tia nắng chói chang, có cát trắng, bao gồm gió Lào vi vu sớm hôm thổi về biển.

Mỗi dịp được về quê, tôi hay dậy nhanh chóng theo nội tôi ra biển. Trong khá sương còn vẫn phảng phất đâu đây, đại dương mơ màng vơi dàng, vài cơn gió nhè vơi thổi vào đất liền có theo dòng vị mặn đặc thù của biển. Đứng trước biển cả tôi cảm nhận được cái do cái nồng nồng nặng nề tả phả vào người. Trên không trung, những nhỏ hải âu trắng chao nghiêng đôi cánh, mải miết bay về phía chân trời xa thẳm, nơi rạng đông hồng tươi đã hắt hầu như tia nắng nóng hình dẻ quạt xuống mặt nước. Từng nhịp sóng vơi nhẽ vỗ vào bờ, nước biển cả trong xanh, bờ cát trắng trải lâu năm tít phía xa. Tôi bước tiến với đôi chân trần bên trên cát, xúc cảm mát nhẹ xuyên thấu vào da thịt tôi. Một cảm hứng lạ lan tỏa từ đầu đến chân tôi. Từng hạt cát mịn màng, lạnh ngắt lùi lại dưới đôi chân của tôi. Tôi tìm, lượm lặt từng mẫu vỏ óc lăn lóc trên cat. Mỗi cái vỏ là nơi chứa đựng những kỉ niệm của quê hương. Khi rời xa quê, chính các chiếc vỏ ốc ấy là cầu nối để tôi được sinh sống lại với quê hương mình.

Khi vào tay ta có các cái vỏ ốc, ta chỉ cần hả khá vào rồi áp tai nghe thì vẫn nghe thấy giờ sóng vỗ, nhịp điệu, music của biển. Những bé sóng vỗ bờ cát, tung bọt trắng xóa. Nó nhào lên rồi vút về giữ lại trên cat biết từng nào là vỏ ốc và phần nhiều chú cua nhỏ vội quà lẩn trốn.

Người dân quê tôi đa phần làm nghề đánh bắt cá, đều tàu to thường đi đánh bắt cá xa, gồm khi cả tháng họ bắt đầu vào đất liền, chỉ còn lại những người lớn tuổi, súc khỏe giảm xuống thì mới đánh bắt cá gần bờ. Họ hay dậy từ siêu sớm nhằm ra biển, chân bọn họ dậm từng bước cứng ngắc hằn lên bãi cát, cái thuyền bằng gỗ nâu đen bóng lướt trên mèo theo sức đẩy của các cánh tay nhiều năm lực lượng. Lũ trẻ bé riu rít đuổi theo bứt những bông hoa muống hải dương tim tím, cánh còn đang ướt đẫm hơi sương đêm bỏ lên thuyền. Hoa muống biển có phải vì vẻ đẹp bình dân của hoa hay vị sức sinh sống mãnh liệt của nó mà bạn dân tại đây coi hoa muống biển khơi như một loại hoa lành đem cẩn trọng đến. Hoa theo những phi thuyền lênh đênh ngoài khơi xa sở hữu theo nỗi mong chờ của tín đồ ở lại. Biển lớn hiền hòa là tuy nhiên cũng có những lúc sục sôi giận dữ. Đó là phần đông ngày đại dương động sóng nổi lên dữ dội. Những nhỏ sóng bạc bẽo đầu không thể khẽ khàng mơn man lên bờ các mà cuồng loạn xô ầm ầm vào vách đá. Phần nhiều ngày như hế nhanh chóng tan đi lúc phiên chợ cá đông vui tới. Ấy là lúc thuyền về. Các con thuyền chở nặng cá tôm mừng húm trở về sau những chuyến hành trình dài ngày vất vả. Chú ý từ xa, hai bé mắt thuyền mở lớn như vui miệng khi lại được nhìn thấy bến bờ. Thuyền vừa cập bến, người trên bờ vẫn đổ xô đến. Kẻ ôm chầm đem nhau mừng mừng, tủi tủi, tín đồ nhanh nhẹn khiêng phần đông sọt cá nặng trĩu lên vùng bờ. Những bé cá khủng nung núc những mảng thịt, với còn phì phò bong bóng được xếp lẫn cùng với những bé tôm còn tươi roi rói cứ búng càng tành bóc tách như dọa bọn trẻ bé thò tay nghịch bắt. Tiếng lao xao trả giá, tiếng kế hoạch thúng mủng của fan bán, vạn người mua hòa lẫn vào nhau nghe đông vui cạnh tranh tả. Trời vẫn vãn chiều trên kho bãi cát chỉ với lổng chổng sọt không thì tín đồ ta bắt đầu lục đục kéo nhau về. Những bé thuyền bè đảng giờ bắt đầu nhẹ nhõm gối đầu lên bờ cat trắng, nằm nghỉ ngơi sau một chuyến hành trình dài. Hoàng hôn tới từ lúc nào sẽ nhẹ dần buông bên trên biển. Đó là một trong những ngày ở biển lớn khi tôi được về viếng thăm mảnh đất quê hương.

Khi nói đến quê hương, điều thứ nhất tôi nhớ mang đến là biển, tôi mong mỏi được sinh sống trong vùng quê thanh bình này. Đứng trước đại dương bao la, tôi thấy bản thân thật nhỏ tuổi bé, tôi yêu quê hương, tôi yêu thương bờ biển quê mình, và tự hào biết bao lúc tôi là người con của quê hương yêu mến đó.

Bài 2: Danh lam chiến thắng cảnh

từ bỏ lâu, em đã ước muốn được tham quan du lịch vùng biển Nha Trang, một chiến hạ cảnh tuyệt rất đẹp của khu đất nước. Với cuối cùng, cầu mơ ấy vẫn thành hiện thực, nhờ có cuộc vui hè vị xã tổ chức để khen khuyến mãi học sinh tốt nên em đã có thời cơ tham quan lại vùng đại dương thơ mộng này.

Hôm đó, em dậy sớm, làm cho vệ sinh cá thể rồi cùng mẹ sẵn sàng cho chuyến tham quan. Đúng 6 giờ, mẫu xa buýt bước đầu khởi hành, em tạm biệt bà mẹ rồi thuộc mọi tín đồ lên đường. Đi được một lúc, em bắt gặp hòn Vọng Phu. Quả đúng thật mọi người nói, hòn Vọng Phu này có dáng đứng của một người người mẹ đang bồng con, mỏi mòn ngóng người ông chồng yêu quý thật. Rồi còn mọi ngọn núi với đầy đủ hòn đá cuội nhẵn bóng. Hòn Nước mộng mơ diệu kì, chỉ tiếc nuối là em không thể tạm dừng để tham quan chúng được. Hoan hô, mang đến nơi rồi! biển cả Nha Trang sẽ thấp thoáng hiện lên làm chúng em vui niềm phần khởi cả người, đều đợt sóng nhẹ nằng gợn lên bờ cát trắng. Có những người bơi tuốt ra phía bên ngoài cửa biển. Xa xa, những cái thuyền đủ màu sắc đi một cách chậm rãi (có lẽ vì chúng ở xa em quá). Nước đại dương mát quá, em ao ước nhảy xuống hải dương tắm lắm, tuy vậy không được. Trên bờ cát trắng phau, mọi cô bé, cậu bé nhỏ vui vẻ xây những lâu đài cát của mình. Hết giờ rồi, em từ giã vùng biển lớn rồi lên xe pháo đi tới đảo khỉ, nhưng bọn chúng em ko tới ngay lập tức được, em còn phải sang một chuyến tàu nhỏ dại nữa. Rồi hòn đảo khỉ từ từ hiện lên với đầy đủ cây dừa cao, một tấm biển nhỏ dại có vẽ hình một chú khỉ với đề một loại chữ gần như là: “Hân hạnh đón nhận quý khách” Đoàn chúng em chọn vị trí ở một tán dương rậm rạp để nạp năng lượng bữa cơm trưa, nhưng mà đoàn chúng em không nạp năng lượng vội ngoài ra rong ruổi nghịch đùa, mang lại khi quay về thì trái cây đã trở nên khỉ dùng dao cắt ra nạp năng lượng gần không còn (chúng khôn thật đấy). Ăn chấm dứt bữa cơm trắng trưa, chúng em đi thăm một lũ khỉ bên trên đảo, ngoài ra có cho mấy trăm con. Coi khỉ được một dịp thì chúng em lại mang đến rạp xiếc nhằm xem hồ hết tiết mục của rất nhiều chú chó, chú khỉ… thật đáng yêu. ưng ý nhất là xiếc khỉ, tất cả chú khỉ làm người đạp xích lô và tất nhiên cũng phải bao gồm một chú khỉ khác quần áo quý phái ngồi chễnh chệ, tay cầm cái dù làm khách. Khi những tiết mục của đoàn xiếc hoàn thành cũng là lúc bọn chúng em rời đảo khỉ để đến Hải Sinh đồ dùng Học, tại đây em đã được xem như vô số loài san hô lớn nhỏ, nhiều loài cá quý hiếm và còn được tận mắt tận mắt chứng kiến những nhỏ cá to bơi lội. Chúng em lại được sờ cả vào bộ xương cá voi lớn lao và gặp một loại cá được mệnh danh là đàn bà tiên của biển khơi cả. Trời đã bắt đầu tối, chúng em đành cần rời bỏ tp Nha Trang thơ mộng này, bi hùng quá! nhưng lại biết làm sao được, hàng đèn bên thành phố đã bắt đầu thắp lên gần như quả tròn màu tím nhạt, ngả dần sang màu xanh lá cây lá cây và cuối cùng nở bung ra trong white color soi rõ mặt người qua lại. Cơ hội bấy giờ, Nha Trang lại tồn tại với một diện mạo mới, những ánh đèn đủ color của các khách sạn, toà nhà cao tầng liền kề làm tp trở nên long lanh hơn. Tuy nhiên rồi bọn chúng em cũng yêu cầu rời quăng quật những hình hình ảnh đẹp đẽ ấy, tách bỏ thành phố Nha Trang cùng với vẻ vô cùng ăn năn tiếc, đi được một thời điểm lâu, các người có vẻ đã buồn ngủ với say xe, các anh chị phụ trách thấy thay liền bày ra những trò đùa lý thú, chia cả đoàn làm cho hai team khác nhau, hát những bài xích ca thiếu thốn nhi cho tới khi loại xa dừng lại trước cổng toà đơn vị Uỷ Ban quần chúng. # xã Hoà Kiến.

Ôi! Lần đi thăm quan này mới tuyệt làm cho sao! Em nguyện sẽ cố gắng học thật xuất sắc để trong năm sau được đi thăm phần đông danh lam chiến thắng cảnh tuyệt đẹp mắt khác của non sông ta hay sẽ chạm mặt lại vùng khu đất Nha Trang này, một cõi mộng mơ đẹp và khôn xiết đỗi diệu kì.

Đề 4

Miêu tả chân dung một người chúng ta thân.

Gợi ý có tác dụng bài

1. Mở bài

Giới thiệu người thân trong gia đình mà em định miêu tả: Bố, mẹ, ông, bà, anh, chị,…

2. Thân bài

a. Lần lượt diễn tả các đặc điểm của người thân trong gia đình đó

Khuôn khía cạnh (mái tóc, ánh mắt,…).Hình dáng, nước da.Cách ăn uống mặc, nói năng, tiếp xúc (nhất là cách thủ thỉ với em).

b. Điều mà lại em phù hợp nhất ở người thân của em là gì?

Một nét nào kia về hình thức, hoặc một phẩm chất, một đường nét tính cách,…

3. Kết bài

Tình cảm của em với người thân trong gia đình mà em vừa kể (có thể nêu những mong mỏi ước tốt đẹp của bản thân về người thân trong gia đình đó).

Bài văn tham khảo

Năm tháng cứ cụ trôi đi, chỉ có thời hạn là thước đo cực tốt cho tình cảm bạn bè. Trong suốt thời hạn đó, chắc hẳn rằng Thảo Trang là người các bạn mà em yêu mến nhất, người các bạn đã học với em từ bỏ suốt thân năm học lớp hai đến đầu xuân năm mới lớp năm.

Dáng tín đồ Thảo Trang nhỏ nhắn cao, khuôn mặt thai bĩnh, đầy đặn của người tiêu dùng hễ ai nhìn cho cũng thấy xứng đáng yêu. Nước domain authority ngăm ngăm đen. Mái tóc lâu năm óng ả. Cặp mắt black láy lúc nào thì cũng mở to, tròn vo như hai hòn bi ve. Loại mũi hếch và chiếc miệng rộng luôn tươi cười cợt để lộ hai hàm răng trắng bóng. Ở Trang bao giờ cũng choàng lên vẻ năng động, trường đoản cú tin, hóm hỉnh và hài hước nên rất dễ dàng mến. Thảo Trang hết sức hiếu động, không lúc nào im nghỉ chân tay. Trong giờ ra chơi, chỗ nào sôi rượu cồn nhất là ở đó gồm Trang. Bọn chúng em thường xuyên tụ tập đội ba, team bảy ngồi xung quanh các bạn Trang để nghe các bạn kể chuyện. Bắt đầu câu chuyện, Thảo Trang vẫn thường tuyệt kể: “Cái trước kia ấy, đấy, dòng hồi ấy, cái hồi nhưng mà bà tớ không sinh ra bà mẹ tớ ấy”. Chỉ nghe bao gồm đến núm thôi là chúng em sẽ thấy bi đát cười đến nỗi cần yếu nhịn được rồi mà mẫu mặt Trang vẫn tiếp tục tỉnh như bơ. Đặc biệt, Trang có một trí nhớ rất tốt. Số đông câu truyện đã đọc hay đang nghe, Trang mọi nhớ như in cùng kể lại bởi đúng giọng nhân vật cần rất lôi kéo và sinh động. Một mình Trang đóng đủ những vai, kết hợp với điệu bộ khôi hài khiến bọn em lăn lóc cười cho vỡ bụng. Trang luôn luôn luôn làm ra những trò đùa thú vị. Bạn thường hay chơi cùng với bọn chúng em trò bịt mắt bắt dê giỏi bó khăn. Vừa chạy lại vừa kêu giờ đồng hồ dê "be, be" nghe khôn xiết ngộ nghĩnh. Trang thường trình diễn tiếng hát, tiếng ngựa chiến hí và bé sóc nâu hay leo trèo. Mỗi tiết mục, chúng ta ấy phần lớn được hoan nghênh tận tâm và gây nên những trận cười nắc nẻ. Không những là các bạn nữ mà cả các bạn trai ngoài và vào lớp đều yêu dấu bạn.

Rồi mai đây phải xa mái ngôi trường thân yêu, em cũng sẽ mang theo rất nhiều kỷ niệm với những yêu mến cùng người bạn bè nhất của mình - Thảo Trang.

Xem thêm: Giải Bài Tập Vật Lý 12 Chương 3 : Dòng Điện Xoay Chiều, Ôn Tập Vật Lý 12 Chương 3 Dòng Điện Xoay Chiều

Các em gồm thể bài viết liên quan bài giảng Viết bài tập có tác dụng văn hàng đầu - Văn từ bỏ sự và miêu tảđể củng núm và nắm vững hơn kiến thức cũng như là kỹ năng viết bài xích văn số 1.